Hôm sau, trời còn chưa sáng Trần Phàm đã gọi Kiều Lâm Lâm dậy. Cô mơ màng mở mắt, quờ tay lấy điện thoại xem giờ: "Mới ba giờ đã phải dậy rồi á?"
"Hơn bốn giờ là có lễ kéo cờ rồi, đánh răng rửa mặt xong cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian đâu." Trần Phàm đã thay đồ chỉnh tề.
Kiều Lâm Lâm dụi mắt, tuy buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn tung chăn ngồi dậy.
Cô vào nhà vệ sinh, tiếng nước chảy rào rào một lát. Lúc trở ra, cô đã tỉnh táo hơn hẳn, tóc buộc gọn gàng, khoác thêm một chiếc áo khoác sạch sẽ.




